Nghĩ tới việc bác mẹ quê trông ngóng , cảnh thằng cu 3 tuổi trở về với ông bà , chạy lăng quăng khắp sân chơi nhởi. " bữa nay , mình bế cô con gái 6 tháng tuổi lên phố Đinh Lễ mua sách cho hai mẹ con , ngồi uống cà phê với vài người bạn thân , ăn bữa cơm đoàn viên đại gia đình rúc vào chăn ấm xem phim với 4 đứa cháu " , chị Linh kể. " Ngay bấy chừ , muốn bay thật nhanh nhà , để làm ấm lên bếp quạnh hiu , để nhìn thấy khuôn mặt xanh mét , khắc khổ bố nở nụ cười ấm áp đứa cháu chim kêu ríu rít ùa vào lòng , để có cảm giác mẹ còn đâu " , chị Khánh Hà ( Gia Lâm.
"Nghĩ tới việc bác mẹ ở quê đang trông ngóng , rồi cảnh thằng cu con 3 tuổi được trở về với ông bà , chạy lăng quăng khắp sân chơi đùa... Không dưng cảm thấy nóng ruột muốn về" , Tùng ( Cầu Giấy , Hà Nội ) chia sẻ.
Quê Triệu Sơn , Thanh Hóa , nghề nghiệp của cả hai thất gia ở Hà Nội khá bộn rộn , con nhỏ lại hay ốm nên một năm thất gia Tùng chỉ đưa con về quê khoảng 3 lần. Lần này do Tết dương lịch được nghỉ dài nên anh thu xếp để gia đình về thăm ông bà nội ngoại hai bên.
"Giờ ở nhà chỉ còn bác mẹ mình ở cùng bà nội nên các cụ mong con cháu về lắm. Từ cả tuần rồi , ngày nào ông bà cũng gọi điện hỏi thăm khi nào hai đứa đưa con , rồi về bằng dụng cụ gì , dặn nhớ ủ ấm cho thằng bé..." , anh Tùng kể.
Anh cho biết , T ết dương lịch gia đình mình về quê với hành lý khá giản đơn , chỉ có vali quần áo , những món quà nhỏ biếu ông bà chứ không lỉnh kỉnh như tết âm. Thất gia anh cũng lường trước được việc đi lại tàu xe dịp này khó hơn nên đã đặt ghế trước của xe quen để đi lại cho thuận lợi.
"Cuối năm , mình muốn cố kỉnh hoàn thành mọi việc cho rồi xuôi để về nhà ngơi nghỉ được không bị gò bó và tuần sau đi làm khai mạc cho năm mới thật trơn tru. Dù cho vậy , vẫn thấy nóng lòng mong nhanh tới buổi chiều để được về nhà ăn bữa cơm đoàn viên với bác mẹ , gặp gỡ bằng hữu , đưa con đi chơi..." , anh Tùng san sẻ.
|
| Nghỉ Tết dài ngày là dịp nhiều gia đình đưa con về quê đoàn viên. Ảnh: Trí Tín. |
nếu như những năm trước , vào dịp nghỉ lễ dài ngày như Tết dương lịch năm nay , chị Linh ( khu thành phố Linh Đàm , Hà Nội ) thường đang trên phi cơ hay ngồi sau xe máy ai đó vi vu đi khám phá miền đất mới thì năm nay , kế hoạch ngày cuối năm của chị khác hẳn. "Hôm nay , mình sẽ bế cô con gái 6 tháng tuổi lên phố Đinh Lễ mua sách cho hai mẹ con , sau thời gian ấy ngồi uống cà phê với vài người bạn thân , về ăn bữa cơm đoàn viên cùng đại gia đình rồi rúc vào chăn ấm xem phim với 4 đứa cháu" , chị Linh kể.
Chị có nếp , cuối năm nào cũng sẽ làm một bảng tổng kết để nhìn lại mình một năm qua , từ nghề nghiệp , tới gia đình , tiền nong , đi lại , ái tình , rồi đưa ra những kế hoạch cho năm tới. Với chị , v iệc sinh cô con gái vua nhỏ đã đánh dấu mốc đặc biệt trong năm qua. Nghỉ sinh đi liền với không có việc làm nhưng bà mẹ đơn thân cho biết , việc có con cho chị nhiều trải nghiệm và xúc cảm mới mẻ , hết sức. Không tíu tít với các bữa tiệc lớn , tiệc nhỏ cùng bằng hữu , cộng sự rồi hăng hái Dự bị đồ đoàn cho các chuyến du hí như trước kia , chị dành thời kì hoàn toàn cho con. Chị coi cô con gái nhỏ là của để dành quý giá nhất của thế cục và ở bên con đã là một niềm vui lớn.
"Ngày bữa nay thật đẹp. Nắng vàng và ấm áp. Bế con trong tay , mình cảm thấy rất hạnh phúc và tràn ngập lạc quan ở một năm mới nhiều gặp dịp tốt , niềm vui" , chị Linh san sẻ. Dù cho được mệnh danh là "chân chạy" với những chuyến đi bất tận" và riêng năm nay phải bỏ mất ba chuyến đi Nepal , Đài Loan , Hàn Quốc và vô khối chuyến đi trong nước , nhưng chị không hề nuối tiếc vì "đợi con cứng cát hơn sẽ đưa bé đi cùng trong những chặng đường khám phá tiếp theo".
Cuối năm là thời khắc Quần chúng thường chiêm nghiệm , nhìn lại một năm đã qua. Trong khi nhiều người hạnh phúc đếm những niềm vui , các bước thành công của bản thân thì cũng không ít người cảm thấy man mác , nuối tiếc khi phải sang những mất mát hay đổ bể.
"Ngay bấy chừ , chỉ muốn bay thật nhanh về nhà , để làm ấm lên căn bếp quạnh hiu , để được nhìn thấy khuôn mặt xanh mét , khắc khổ của bố nở nụ cười ấm áp khi mấy đứa cháu chim kêu ríu rít ùa vào lòng , để có được cảm giác mẹ còn đâu đây" , chị Khánh Hà ( Gia Lâm , Hà Nội ) rưng rưng khi san sẻ xúc cảm ngày cuối năm.
Mấy tháng trước , mẹ chị mất vì căn bệnh ung thư. Từ đó , bố chị độc thân thui thủi trong gian nhà vắng. Thất gia chị lập nghiệp và có nhà riêng ở Hà Nội , nghề nghiệp bận rộn , lại có hai con nhỏ nên hãn hữu mới về quê được. "Nhiều lúc gọi điện về chẳng nói được gì vì cổ họng nghẹn lại. Chỉ mong những dịp nghỉ dài ngày thế này để đưa các con về với ông" , chị Hà kể.
Với chị , 2014 là một năm nhiều biến cố và nước mắt. Gần giữa năm , mẹ chị phát hiện mắc bệnh và qua đời sau thời gian ấy 3 tháng. Đó là chuỗi ngày chị cùng gia đình sang đủ các cung bậc xúc cảm từ hoang mang , lo lắng đến mỏi mệt , găng , buồn đau , hết sức vọng... "Sự mất mát năm qua quá lớn , không gì báo đền được , nhưng dẫu sao , năm mới sắp đến , mong mọi điều sẽ gặp dịp tốt và sáng sủa hơn. Mình cũng biết trân trọng hơn cuộc sống và cố kỉnh quan hoài , chăm nom sức khỏe cho những người thân" , chị Hà giãi bày.
Quê ở Nam Định , đang làm việc tại Sài Gòn , Tết dương lịch chỉ được nghỉ một ngày 1/1 nên Dũng chẳng thể về quê hay đi đâu xa. Sau ca làm đêm , thức dậy vào buổi sáng muộn ngày cuối năm , chàng trai 28 tuổi bỗng thấy khao khát trở về nhà da diết , thèm được nghe tiếng hắng giọng của bố , tiếng lách cách với bát đũa , nồi niêu của mẹ , tiếng mấy đứa cháu chí chóe trêu nhau... Cũng là dân mê phượt , Dũng thèm cảm giác được đèo cô bạn gái lang thang trên cung đường ghập ghềnh , tới những miền đất hoang vu , thấm đẫm cái lạnh sương đêm miền núi hay đón rạng đông nắng ấm ở một lung lũng cỏ lau.
"Em ở Sài Gòn vài tháng rồi nhưng vẫn thấy lạc lõng với cuộc sống gấp gấp nơi đây. Cuối năm phố sá rộn rịp nhưng lòng mình vẫn thấy trống vắng và càng khao khát trở về nhà , nhớ người tình hơn" , Dũng san sẻ.
Vương Linh
cưỡng ép >
No comments:
Post a Comment